Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc) sách Kết nối tri thức - Bài 16: Alo,tớ đây

pptx 43 trang Ngọc Bích 17/12/2025 160
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc) sách Kết nối tri thức - Bài 16: Alo,tớ đây", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.

Tóm tắt nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc) sách Kết nối tri thức - Bài 16: Alo,tớ đây

Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc) sách Kết nối tri thức - Bài 16: Alo,tớ đây
 Next Trong bài đọc Ngày như thế nào 
là đẹp?, các nhân vật tranh luận 
 với nhau điều gì?
Trong bài đọc, các nhân vật tranh 
luận với nhau về quan niệm ngày 
 như thế nào là đẹp? Khoảng đất nổi cao lên giữa nơi 
bằng phẳng là nghĩa của từ nào?
 Gò Theo em, ngày đẹp là 
 ngày như thế nào? Bubu sẽ đưa các bạn đến trường. Cùng mình 
vượt qua các thử thách để khám phá những 
điều thú vị nhé! LUYỆNLUYỆN 
ĐỌCĐỌC THÀNHTHÀNH TIẾNGTIẾNG
 Cùng Bubu hoàn 
 thành nhiệm vụ 
 đầu tiên để đón 
 các bạn nhỏ lên 
 xe nào! Giờ ra chơi, An chạy đến bàn tôi hớn hở: “Bố mẹ cho phép tớ 
gọi điện cho bạn bè đấy. Đi học về tớ sẽ gọi cậu nhé!”. Tôi đập tay 
nó sung sướng. Đi học về, tôi vội vàng cất cặp và xin phép bố mẹ 
cho nghe điện thoại. Bố gật gù, còn mẹ thì nháy mắt ra hiệu đồng 
ý. 
 Điện thoại reo, cứ như là trái tim tôi đang cất tiếng hát. Tôi 
khoái chí cầm máy.
 - A lô... Minh hả? – An gào lên trong máy.
 - Tớ đây. – Tôi cũng gào lên.
 - Hay hơn nói chuyện ở lớp nhỉ. – An cười to.
 - Hơn là cái chắc. – Tôi cũng cười to không kém. - Đến lượt cậu gọi lại cho tớ nhé. – An hét lên rồi tắt máy. Tôi ôm 
bụng cười. Bố tủm tỉm: “Cả thế giới nghe thấy hai con nói chuyện 
đấy.”.
 Tôi nhấc máy gọi lại cho An.
 - A lô. – Tôi rón rén. 
 - A lô, bố tớ bảo chúng mình nói cho cả thành phố nghe thấy. – 
An thì thào.
 - Thế cậu nói nhỏ hơn tớ đấy. Bố tớ bảo tớ nói cho cả thế giới 
nghe thấy cơ.
 An cười rúc rích. Chúng tôi lại thì thào, nhưng vì nói nhỏ quá 
nên cứ phải nói đi nói lại.
 Hóa ra nói chuyện điện thoại cũng mệt thật. 
 (Bùi Tuệ Minh) Luyện đọc từ khó
 hớn hở
 khoái chí
cười rúc rích Cùng chia đoạn
1 Giờ ra chơi, An chạy đến bàn tôi hớn hở: “Bố mẹ cho phép tớ gọi điện 
cho bạn bè đấy. Đi học về tớ sẽ gọi cậu nhé!”. Tôi đập tay nó sung sướng. 
Đi học về, tôi vội vàng cất cặp và xin phép bố mẹ cho nghe điện thoại. Bố 
gật gù, còn mẹ thì nháy mắt ra hiệu đồng ý. 
 Điện thoại reo, cứ như là trái tim tôi đang cất tiếng hát. Tôi khoái chí 
cầm máy.
2 - A lô... Minh hả? – An gào lên trong máy.
 - Tớ đây. – Tôi cũng gào lên.
 - Hay hơn nói chuyện ở lớp nhỉ. – An cười to.
 - Hơn là cái chắc. – Tôi cũng cười to không kém.
 - Đến lượt cậu gọi lại cho tớ nhé. – An hét lên rồi tắt máy. Tôi ôm bụng 
cười. Bố tủm tỉm: “Cả thế giới nghe thấy hai con nói chuyện đấy.”. 3 Tôi nhấc máy gọi lại cho An.
 - A lô. – Tôi rón rén. 
 - A lô, bố tớ bảo chúng mình nói cho cả thành phố nghe thấy. 
 - An thì thào.
 - Thế cậu nói nhỏ hơn tớ đấy. Bố tớ bảo tớ nói cho cả thế giới 
 nghe thấy cơ.
 An cười rúc rích. Chúng tôi lại thì thào, nhưng vì nói nhỏ quá 
 nên cứ phải nói đi nói lại.
 Hóa ra nói chuyện điện thoại cũng mệt thật. 
 (Bùi Tuệ Minh) Giờ ra chơi, An chạy đến bàn tôi hớn hở: “Bố mẹ cho phép tớ 
gọi điện cho bạn bè đấy. Đi học về tớ sẽ gọi cậu nhé!”. Tôi đập tay 
nó sung sướng. Đi học về, tôi vội vàng cất cặp và xin phép bố mẹ 
cho nghe điện thoại. Bố gật gù, còn mẹ thì nháy mắt ra hiệu đồng 
ý. 
 Điện thoại reo, cứ như là trái tim tôi đang cất tiếng hát. Tôi 
khoái chí cầm máy.
 - A lô... Minh hả? – An gào lên trong máy.
 - Tớ đây. – Tôi cũng gào lên.
 - Hay hơn nói chuyện ở lớp nhỉ. – An cười to.
 - Hơn là cái chắc. – Tôi cũng cười to không kém. - Đến lượt cậu gọi lại cho tớ nhé. – An hét lên rồi tắt máy. Tôi ôm 
bụng cười. Bố tủm tỉm: “Cả thế giới nghe thấy hai con nói chuyện 
đấy.”.
 Tôi nhấc máy gọi lại cho An.
 - A lô. – Tôi rón rén. 
 - A lô, bố tớ bảo chúng mình nói cho cả thành phố nghe thấy. – 
An thì thào.
 - Thế cậu nói nhỏ hơn tớ đấy. Bố tớ bảo tớ nói cho cả thế giới 
nghe thấy cơ.
 An cười rúc rích. Chúng tôi lại thì thào, nhưng vì nói nhỏ quá 
nên cứ phải nói đi nói lại.
 Hóa ra nói chuyện điện thoại cũng mệt thật. 
 (Bùi Tuệ Minh) Giờ ra chơi, An chạy đến bàn tôi hớn hở: “Bố mẹ cho phép tớ 
gọi điện cho bạn bè đấy. Đi học về tớ sẽ gọi cậu nhé!”. Tôi đập tay 
nó sung sướng. Đi học về, tôi vội vàng cất cặp và xin phép bố mẹ 
cho nghe điện thoại. Bố gật gù, còn mẹ thì nháy mắt ra hiệu đồng 
ý. 
 Điện thoại reo, cứ như là trái tim tôi đang cất tiếng hát. Tôi 
khoái chí cầm máy.
 - A lô... Minh hả? – An gào lên trong máy.
 - Tớ đây. – Tôi cũng gào lên.
 - Hay hơn nói chuyện ở lớp nhỉ. – An cười to.
 - Hơn là cái chắc. – Tôi cũng cười to không kém. - Đến lượt cậu gọi lại cho tớ nhé. – An hét lên rồi tắt máy. Tôi ôm 
bụng cười. Bố tủm tỉm: “Cả thế giới nghe thấy hai con nói chuyện 
đấy.”.
 Tôi nhấc máy gọi lại cho An.
 - A lô. – Tôi rón rén. 
 - A lô, bố tớ bảo chúng mình nói cho cả thành phố nghe thấy. – 
An thì thào.
 - Thế cậu nói nhỏ hơn tớ đấy. Bố tớ bảo tớ nói cho cả thế giới 
nghe thấy cơ.
 An cười rúc rích. Chúng tôi lại thì thào, nhưng vì nói nhỏ quá 
nên cứ phải nói đi nói lại.
 Hóa ra nói chuyện điện thoại cũng mệt thật. 
 (Bùi Tuệ Minh) LUYỆNLUYỆN 
ĐỌCĐỌC HIỂUHIỂU
 Các bạn nhỏ đều đã lên xe 
 hết rồi. Tiếp theo, bạn hãy 
 trả lời các câu hỏi để cùng 
 Bubu khám phá những điều 
 thú vị khi đến trường nhé! Giải nghĩa từ khó hiểu
 Trong bài đọc, có 
 từ nào bạn chưa 
 hiểu nghĩa? Giải nghĩa từ khó hiểu
 gật gù
Gật nhẹ, chậm và nhiều lần, thể hiện thái độ đồng 
tình, tán thưởng. 

File đính kèm:

  • pptxbai_giang_tieng_viet_3_doc_sach_ket_noi_tri_thuc_bai_16_alot.pptx